“Kỳ Nhân” Tý Hon Ở tỉnh Bình Định

“Kỳ Nhân” Tý Hon Ở tỉnh Bình Định

ky-nhan4-1717

Chúng tôi biết đến thầy Thích Nhuận Pháp trong chương trình “Hội ngộ Ông đồ – lần 2” do Trung tâm Sách Kỷ lục Việt Nam (VietKings) tổ chức tại TP.Vũng Tàu năm 2013. Lúc đó, vì ngoại hình bé nhỏ nên “ông đồ tí hon” được ban tổ chức xếp ngay ở hàng đầu trong số 100 ông đồ tham dự. Dù đã đội thêm chiếc nón lá, nhưng ông đồ đặc biệt này cũng chỉ “nhô” lên ngang thắt lưng những người bên cạnh. Vậy mà, hầu như mọi chiếc máy ảnh đều tập trung vào vị trí của Thầy. Gọi là “thầy” cũng đúng, bởi vì nhân vật này vừa là tu sĩ Phật giáo vừa là “Ông đồ” (thầy đồ) – tuy chỉ cao 90 cm, nặng 13 kg.

Nhờ sự sắp xếp của đại đức Thích Giác Thiện, phụ trách cơ sở Thư pháp khắc trên đá Thạch Thiện (352B Lê Hồng Phong, Q.10, TP.HCM), nơi thầy Nhuận Pháp đang học, mà chúng tôi đã có một cuộc gặp gỡ thú vị không chỉ với “kỳ nhân” này mà còn được trò chuyện với cả người mẹ. Bà Đinh Thị Anh (sinh năm 1963) cho biết thầy Nhuận Pháp có thế danh là Nguyễn Duy Phương sinh ngày 19/3/1985 tại Tam Quan (Hoài Nhơn – Bình Định). Lúc mới chào đời, Duy Phương chỉ nặng 400 g. Dù đã được nuôi với chế độ chăm sóc đặc biệt nhưng ít ai có thể nghĩ rằng cậu bé có thể tồn tại. Khó nuôi nhưng vẫn sống, dù cơ thể hầu như không phát triển…

Năm Duy Phương lên 2 tuổi (1987), gia đình chuyển vào TP.HCM sinh sống. Bà Anh kể rằng việc cho Duy Phương đi học văn hóa rất khó khăn, bởi chẳng có trường nào duy trì được trật tự mỗi khi bà đưa Duy Phương đến xin nhập học. Đám học trò và cả người lớn đua nhau xúm lại xem và bình phẩm này nọ, y như trước mắt họ là một nhân vật “ngoài hành tinh”. Thậm chí, có người còn cho cậu bé là… búp bê, hay “người máy” có gắn “chip”, lúc nào bà Anh “bấm nút” mới nói… Không một ngôi trường nào mà Duy Phương có thể theo học dài lâu, cậu bé luôn phải chịu đựng sự hiếu kỳ, tò mò và cả sự chọc ghẹo của những người chung quanh. Cuối cùng bà Anh phải chấp nhận để con ở nhà và tự mình kèm cặp cho Duy Phương. Tuy nhiên cả bà mẹ lẫn những vị cao tăng sau này đều bất lực trong việc “khai tâm” cho con người tí hon này, bởi dù chỉ học một mẫu tự (chữ cái) thôi, dạy ngày hôm trước thì hôm sau “ngài” đã quên mất – và cho đến bấy giờ (31 tuổi), ông “thầy đồ” này vẫn… mù chữ (nghĩa đen!).

Nhưng, điều đặc biệt là năng khiếu về mỹ thuật, mà ta quen gọi là “có hoa tay” thì ngay từ hồi nhỏ Duy Phương đã sớm bộc lộ. Cho nên sau khi được thọ giới với hòa thượng Thích Đạt Đạo, là Tiến sĩ – Phó Viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại TP.HCM, hiện đang trụ trì chùa Bát Nhã (425/37 Nơ Trang Long, Q. Bình Thạnh), và được đặt cho pháp danh là Thích Nhuận Pháp (vào năm Duy Phương 17 tuổi – 2002), thầy Nhuận Pháp (Duy Phương) còn được đại đức Thích Giác Thiện – một “cao thủ” trong làng thư pháp truyền thụ cho những kỹ thuật, kỹ năng viết chữ theo dạng thư pháp tiếng Việt. “Thầy đồ” Nhuận Pháp học viết thư pháp theo kiểu… nhớ hình dáng, đường nét của từng chữ “Ngộ”, “Nhẫn”, “Tâm”…

Ngoài kỹ năng “viết thư pháp mà không…biết chữ!”, thầy Nhuận Pháp còn có một lợi thế khác so với các “ông đồ” là biểu diễn võ thuật. Nhìn thầy biểu diễn trên sân khấu, bé choắt (như một con… búp bê !), vậy mà cũng… xuống tấn, bái chào rồi đi bài quyền: Lúc bay lên đá, lúc đảo bộ, lúc đứng tấn một chân còn những ngón tay móc cong theo thế trảo quyền… thấy thầy cũng “hùng dũng” lắm! Thầy tâm sự: “Ngay từ bé tôi đã rất thích võ thuật nhưng nếu tìm thầy học võ thì cũng sẽ gặp trở ngại như những lần xin đi học văn hóa, đành ở nhà tự học. Tôi mua những băng đĩa võ thuật có xuất xứ từ Trung Quốc, Hồng Kông, Đài Loan (Thiếu Lâm tự, Thái cực quyền, Túy quyền, Hoàng Phi Hồng…) và cả phim hành động của Âu Mỹ về xem và học theo, tập dượt cho đến lúc thuần thục các thế đánh. Khoái nhất là những màn đánh võ của Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký…”.

Khi hỏi: “Thầy có sáng tạo ra một môn võ công cho riêng mình? Và đã từng đụng độ với ai chưa?” Thầy cười đáp: “Tôi không dám gọi đó là một môn võ công cho riêng mình. Chỉ là kết hợp những mảng miếng đã… học lóm, tập dượt cho thật nhuần nhuyễn để biểu diễn. Vì nhỏ con nên tôi phải luyện tập cho lối đánh của mình có uy lực nhưng chủ đạo vẫn là “nhu thắng cương” lấy cái mềm dẻo, uyển chuyển cùa Hạc quyền, Xà quyền, Long quyền và Túy quyền để chế ngự đối phương (tưởng tượng). Tôi chưa từng gặp đối thủ, nhưng nếu có chuyện đó xảy ra thì… “tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (trong 36 kế, bỏ chạy là… khôn nhất!).

Bà Anh cho biết “Nhà thư pháp Nguyễn Duy Phương là Ông Đồ nhỏ nhất do VietKings và tấm bằng của Trung tâm Kỷ lục châu Á công nhận thầy là Tu sĩ Phật giáo viết thư pháp nhỏ nhất châu Á. Chưa hết, con người “nhỏ nhưng có võ” này từng có chuyến du hành tới tận nước Mỹ để tham dự Lễ hội Văn hóa Quốc tế – Triển lãm Vermont (diễn ra ở New York, Hoa Kỳ tháng 3/2013). Tấm Visa qua Mỹ được thầy giữ lại để khoe.

Mới đây (đầu năm 2016), “Kỳ nhân tí hon” bị ngất xỉu vì ép tim (máu không bơm về tim kịp), các bác sĩ rất chật vật trong việc phẫu thuật cho “kỳ nhân” vì các mạch máu quá nhỏ. May nhờ sự tận tình của đội ngũ bác sĩ và sự giúp đỡ của các mạnh thường quân nên mọi sự ngặt nghèo cũng đã vượt qua…

Tuy vóc người bé loắt choắt nhưng “kỳ nhân” này cũng có máu hài hước, thầy bảo bà mẹ: “Tháo cái dây đeo mề đay (biểu tượng Guinness, bằng kim loại hình tròn) ra khỏi cổ con. Đeo nãy giờ, nặng muốn… gãy cổ!”

Khi cùng bà mẹ đi ra ngoài, thầy cũng rất “mốt”: Áo nâu tu sĩ, đầu nội mũ ni “tông xuyệt tông”, đeo kiếng đen – trông rất oách!

Nguồn: http://www.nguoitieudung.com.vn/ky-nhan-ti-hon-d44048.html

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *